Man United rơi vào thế khó với Michael Carrick
Michael Carrick càng làm tốt vai trò huấn luyện viên tạm quyền của mình, Man United càng phải nhanh chóng đưa ra quyết định cuối cùng về ghế nóng.

Michael Carrick đang làm rất tốt công việc của mình. Ảnh: AFP
Manchester United đang rơi vào một nghịch lý khó xử. Họ bổ nhiệm Michael Carrick đến hết mùa để "câu giờ", ổn định phòng thay đồ và mở ra khoảng trống cho ban lãnh đạo tìm huấn luyện viên trưởng dài hạn.
Tuy nhiên, 3 chiến thắng liên tiếp cùng bầu không khí thay đổi chóng mặt ở Old Trafford lại biến trách nhiệm tạm quyền thành một áp lực mới. Và chính Carrick đang khiến Man United hết thời gian.
Trên giấy tờ, Carrick chỉ được giao nhiệm vụ dọn dẹp hậu quả sau 14 tháng đầy biến động của Ruben Amorim. Ông đưa đội bóng trở lại quỹ đạo, mang đến sự rõ ràng về chiến thuật, kéo Man United vào cuộc đua dự cúp châu Âu, đồng thời cho phép Giám đốc điều hành Omar Berrada và Giám đốc bóng đá Jason Wilcox làm phần việc quan trọng nhất.

Đó là việc chọn đúng người kế nhiệm chính thức. Nhưng càng thắng, Carrick càng đẩy bộ máy ra quyết định của Man United vào thế phải chọn nhanh hơn kế hoạch.
Lý tưởng nhất, "Quỷ đỏ" có thể chờ tới cuối mùa để đánh giá mọi thứ. Họ sẽ chờ xem đội bóng kết thúc trong top 4, top 6 hay trắng tay, rồi sau đó mới chốt người phù hợp. Nhưng đó là cách nghĩ "đẹp" chứ không thực tế.
Một câu lạc bộ muốn trở lại đỉnh cao không thể để mọi thứ treo lơ lửng đến sát hè rồi mới hành động. Thị trường HLV lẫn thị trường chuyển nhượng đều vận hành theo cuộc đua giành lợi thế, và sự do dự thường đồng nghĩa với việc mất mục tiêu.
Vấn đề của Man United không chỉ là chọn tên tuổi nào, mà là chọn mẫu HLV nào. Một người trẻ, xây dựng dài hạn, hay một "cáo già" có kinh nghiệm? Họ có dám cắt bỏ Carrick - người đang làm quá tốt - để theo đuổi một HLV tầm cỡ như Thomas Tuchel hoặc Carlo Ancelotti? Hay ngược lại, họ chấp nhận "cưỡi con ngựa đang thắng", mặc dù Carrick vẫn chưa được kiểm chứng ở đẳng cấp cao nhất, để tránh phá vỡ đà hồi sinh?
Câu chuyện càng rối khi nhiều ứng viên tiềm năng đều bị ràng buộc hợp đồng, hoặc có thể có bến đỗ khác. Tuchel, Ancelotti hay Mauricio Pochettino đều được nhắc tới như những cái tên lớn, nhưng Man United không thể chờ đến mùa hè mới tiếp cận họ. Bởi khi đó, mọi lựa chọn tốt nhất có thể đã thuộc về đội khác. Bất kỳ khoảng lặng nào trong quyết định cũng là sự rủi ro.
Quan trọng hơn, việc chưa chốt thuyền trưởng sẽ khiến kế hoạch nhân sự bị gián đoạn. Một HLV mới sẽ muốn có tiếng nói trong chuyện ai đến, ai đi, ai được giữ lại. Từ những trường hợp cụ thể như Harry Maguire (hết hợp đồng), cho tới Kobbie Mainoo (từng bị Amorim gạt ra rìa, giờ lại trở thành trụ cột), mọi quyết định đều liên quan trực tiếp đến triết lý của người ngồi ghế nóng mùa tới. Ngay cả Casemiro - người được cho là sẽ rời đi khi đáo hạn - cũng có thể trở thành vấn đề tranh luận nếu HLV mới nhìn nhận khác.

Man United từng chứng kiến bài học từ chính các đối thủ. Man City công bố Pep Guardiola từ rất sớm để đóng đinh kế hoạch, còn Liverpool bổ nhiệm Arne Slot muộn hơn và phải trả giá bằng một kỳ chuyển nhượng thiếu hiệu quả. Với một câu lạc bộ đang cần tái thiết như Man United, sự chậm trễ có thể khiến họ lặp lại sai lầm đó theo cách tốn kém hơn.
Vì vậy, cái khó của "Quỷ đỏ" lúc này nằm ở một quyết định tưởng như đơn giản nhưng lại có sức công phá lớn - hoặc đặt niềm tin và trao ghế chính thức cho Carrick, hoặc dứt khoát khẳng định ông chỉ là giải pháp ngắn hạn.
Lưỡng lự là sự lựa chọn tệ nhất. Bởi nếu cứ kéo dài sự mập mờ, Man United không chỉ tự làm khó mình trên bàn đàm phán, họ còn tự làm chậm quá trình trở lại nơi mà họ luôn nói rằng mình thuộc về.












