
Tiềm năng lớn nhưng chưa được khai mở
Ngày 30.6, Báo Lao Động tổ chức tọa đàm “Phát triển du lịch Tây Bắc: Đánh thức tiềm năng vùng lòng hồ Hòa Bình”. Tại buổi tọa đàm các chuyên gia, doanh nghiệp và đại diện địa phương đều có chung nhận định: vùng lòng hồ Hòa Bình không thiếu vẻ đẹp, không thiếu tiềm năng. Nhưng nơi đây vẫn cần một chiến lược phát triển đồng bộ và bền vững để biến tiềm năng thành động lực tăng trưởng.
Ông Nguyễn Xuân Tùng, đại diện Mít Retreat, doanh nghiệp đã lựa chọn đầu tư vào huyện Đà Bắc (cũ) từ rất sớm bởi tin tưởng vào tiềm năng lâu dài của khu vực. Mô hình mà đơn vị theo đuổi không chỉ là lưu trú mà còn đưa văn hóa địa phương vào từng trải nghiệm của du khách, từ kiến trúc, ẩm thực đến không gian nghỉ dưỡng.
Tuy nhiên, theo ông Tùng, một trong những hạn chế hiện nay là sản phẩm du lịch còn đơn điệu. Nhiều du khách sau một hoặc hai ngày vẫn chưa có thêm điểm để khám phá. Vì vậy, việc phát triển thêm các sản phẩm trải nghiệm, kết nối các điểm đến quanh lòng hồ sẽ góp phần kéo dài thời gian lưu trú và gia tăng giá trị chi tiêu của khách.
Cùng quan điểm, bà Hà Thúy Hạnh, Giám đốc vận hành Ngù Mái Retreat, cho biết, khu nghỉ dưỡng mới đi vào hoạt động nhưng đã nhận được nhiều lượt đặt phòng. Điều đó cho thấy sức hút của vùng hồ là rất rõ ràng. Tuy nhiên, doanh nghiệp vẫn gặp không ít khó khăn về hạ tầng.
Nguồn điện chưa đáp ứng nhu cầu vận hành, giao thông đến khu nghỉ dưỡng còn nhiều đoạn thi công, trong khi hệ thống thu gom và xử lý rác thải chưa hoàn thiện. Doanh nghiệp cũng ưu tiên tuyển dụng lao động tại chỗ để tạo việc làm cho người dân, song phần lớn lao động vẫn cần được đào tạo thêm kỹ năng phục vụ và nghiệp vụ du lịch chuyên nghiệp.
Ở góc độ địa phương, bà Bàn Kim Quy, Chủ tịch UBND xã Tiền Phong, cho hay, địa phương có lợi thế lớn về mặt nước, cảnh quan thiên nhiên cùng bản sắc văn hóa của đồng bào Mường và Dao. Nhiều sản phẩm như du lịch tâm linh, sinh thái, nghỉ dưỡng và cộng đồng đã được hình thành, song vẫn chưa phát huy hết tiềm năng.
Theo bà Bàn Kim Quy, điểm nghẽn lớn nhất hiện nay là hạ tầng. Nhiều khu du lịch ven hồ chưa có cảng, bến thủy nội địa để đón khách; đường ven hồ còn thi công kéo dài, gây khó khăn đi lại. Bên cạnh đó, các vấn đề về điện, môi trường và thủ tục đầu tư vẫn cần tiếp tục tháo gỡ để tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển.
Cần một chiến lược phát triển bền vững
Theo ông Kiều Công Thược, Phó Chủ tịch Hiệp hội phát triển công nghiệp văn hóa Việt Nam, tài sản lớn nhất của vùng hồ không chỉ là cảnh quan mà còn là hệ sinh thái văn hóa và kinh tế bản địa. Tuy nhiên, những lợi thế này vẫn chưa được chuyển hóa thành sức hút đầu tư. Muốn phát triển, địa phương cần một đề án tổng thể về hệ sinh thái điểm đến, đủ sức thu hút các nhà đầu tư dài hạn thay vì phát triển manh mún.
Theo đó, cần tập trung vào năm nhóm giải pháp gồm: hoàn thiện quy hoạch tổng thể; xây dựng thương hiệu du lịch gắn với văn hóa các dân tộc; phát triển nghỉ dưỡng xanh và kinh tế cộng đồng; đầu tư hạ tầng giao thông, môi trường; đồng thời công bố danh mục các dự án trọng điểm cùng cơ chế đủ hấp dẫn để thu hút doanh nghiệp.
Đặc biệt, ông Thược nhấn mạnh phát triển du lịch không chỉ là xây dựng thêm cơ sở lưu trú mà phải hình thành chuỗi giá trị, trong đó chính quyền kiến tạo chính sách, doanh nghiệp phát triển sản phẩm, còn người dân trở thành chủ thể cung cấp dịch vụ, gìn giữ văn hóa và cùng hưởng lợi từ du lịch.
Tại buổi tọa đàm, ông Bùi Xuân Trường, Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Phú Thọ, thông tin, vùng hồ Hòa Bình được xác định là một cực tăng trưởng mới của ngành du lịch, đóng vai trò kết nối Phú Thọ với khu vực Tây Bắc. Để hiện thực hóa mục tiêu này, tỉnh sẽ tiếp tục hoàn thiện hạ tầng, nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, đổi mới công tác quảng bá, đẩy mạnh chuyển đổi số và thu hút các nhà đầu tư chiến lược.
Phú Thọ đặt mục tiêu đến năm 2030 đón khoảng 20 triệu lượt khách, doanh thu du lịch đạt 26.500 tỉ đồng. Để đạt mục tiêu đó, theo các chuyên gia, điều quan trọng nhất là xây dựng được một thương hiệu riêng cho vùng lòng hồ Hòa Bình - nơi phát triển dựa trên cảnh quan tự nhiên, bản sắc văn hóa và sự tham gia của cộng đồng. Khi đó, tiềm năng mới thực sự được chuyển hóa thành động lực phát triển bền vững cho du lịch địa phương.


