
Arsenal không muốn các trụ cột của mình chấn thương. Ảnh: AFP
Câu lạc bộ đấu với đội tuyển quốc gia. Đó là cuộc giằng co muôn thuở của bóng đá.
Sau khi Martin Zubimendi rút khỏi đội tuyển Tây Ban Nha, tổng cộng đã có 11 cầu thủ Arsenal rút lui khỏi đội tuyển quốc gia hoặc rời trại tập trung trước giai đoạn nước rút của mùa giải.
Điều đó làm dấy lên cuộc tranh luận về mức độ tận tâm của cầu thủ với màu cờ sắc áo, đồng thời kéo theo những cáo buộc rằng Arsenal đang gây áp lực lên các liên đoàn để đưa những ngôi sao của mình trở về sớm. Nhưng liệu có ai thực sự bất ngờ?
Arsenal đang bước vào giai đoạn quan trọng nhất trong lịch sử gần đây của câu lạc bộ, với cơ hội giành cú ăn ba lịch sử vẫn còn nguyên. 5 trận đấu tiếp theo của họ bao gồm 3 trận tứ kết cúp và một trận có thể mang tính quyết định đến cuộc đua vô địch Premier League.

Dù muốn hay không, rõ ràng những cầu thủ mà đội tuyển quốc gia của họ chỉ đá giao hữu trong tháng này sẽ phải đặc biệt thận trọng. Ở chiều ngược lại, Riccardo Calafiori và Viktor Gyokeres chắc chắn sẽ làm tất cả để giúp Italy và Thụy Điển ở trận chung kết play-off vòng loại World Cup.
Trong số những cầu thủ đã trở lại London có Noni Madueke, Declan Rice và Bukayo Saka. Các quan chức đội tuyển có thể cho rằng việc họ trở lại câu lạc bộ là phương án hợp lý hơn, nhằm tránh ảnh hưởng đến thể trạng dài hạn trước thềm World Cup. Cũng cần lưu ý rằng chỉ đến khi đội hình ra sân gặp Southampton được công bố, người ta mới biết rõ mức độ nghiêm trọng trong tình hình chấn thương của Arsenal.
Nhưng có một điều chắc chắn là FIFA không thể tiếp tục tổ chức các kỳ nghỉ quốc tế quá muộn trong mùa giải châu Âu, nếu không bóng đá sẽ tiếp tục tự làm tổn hại chính mình. Lịch thi đấu quốc tế vốn đã dày đặc, nhưng khi các trận play-off quan trọng và cả những trận giao hữu thủ tục bị chen vào giữa giai đoạn knock-out của các giải đấu cấp câu lạc bộ, rõ ràng cần phải có sự điều chỉnh.
Liệu các cầu thủ Arsenal có nên bị chỉ trích vì rút lui? Đó là câu hỏi hoàn toàn có cơ sở.
FIFA đã cho thấy sự sẵn sàng thích ứng bằng cách gộp các kỳ nghỉ quốc tế trong tháng 9 và tháng 10 thành một giai đoạn kéo dài ba tuần, với đợt đầu tiên sẽ bắt đầu từ cuối năm nay. Sự thay đổi này sẽ giúp phần lớn các giải vô địch quốc nội hàng đầu châu Âu không phải gián đoạn ba lần trong ba tháng.
Điều đó cũng sẽ giúp các huấn luyện viên đội tuyển quốc gia có thêm thời gian làm việc với các cầu thủ. Và tất nhiên, cũng sẽ có ít trường hợp rút lui hơn khi các cầu thủ biết rằng trận đấu tiếp theo của câu lạc bộ không diễn ra chỉ vài ngày sau đó. Bởi vậy, thay vì chỉ dừng ở đó, tại sao không gộp luôn cả các đợt tập trung trong tháng 11 và tháng 3?
Một phương án hợp lý là chọn giữa tháng 2, thời điểm đủ xa sau kỳ nghỉ đông của các câu lạc bộ. Điều đó sẽ cho phép vòng loại khép lại và các trận play-off được tổ chức suôn sẻ hơn. Thay vì buộc cầu thủ phải gấp rút lên kế hoạch cho một giải đấu mùa hè chỉ với hơn hai tháng chuẩn bị, họ sẽ có nhiều thời gian hơn đáng kể.

Dĩ nhiên, việc tổ chức play-off ngay sau vòng loại sẽ kéo theo không ít khó khăn về hậu cần. Nhưng FIFA và các liên đoàn chắc chắn đủ khả năng chuẩn bị trước địa điểm thi đấu. Và nói đến địa điểm, việc tổ chức các trận play-off trên sân trung lập hẳn sẽ hợp lý hơn là trao lợi thế sân nhà cho một số đội chỉ vì kết quả bốc thăm.
Chắc chắn sẽ có những lời than phiền từ những người hâm mộ cuồng nhiệt của Premier League về việc phải chịu một quãng nghỉ dài hơn thường lệ. Nhưng ít nhất, họ cũng chỉ phải phàn nàn hai lần mỗi mùa thay vì bốn lần.
Nói một cách đơn giản, FIFA không thể tiếp tục nhét thêm một kỳ nghỉ quốc tế vào giai đoạn quan trọng của mùa giải, trong bối cảnh các cầu thủ và ban huấn luyện vốn đã bị vắt kiệt bởi lịch thi đấu dày đặc. Đừng đổ lỗi cho Arsenal. Hãy đổ lỗi cho chính bóng đá hiện đại.

